Latest Entries »

Thank you and Goodbye

Ở góc phải là ngày mà mình sẽ lên đường ra đi khỏi quê hương, để lần đầu tiên thực hiện ước mơ.

Thực sự mà nói, chỉ có những người bạn thực sự thân, tự sự gần gũi, và chơi với mình từ nhiều năm nay mới có thể hiểu được cái ước mơ này của mình nó như thế nào, và vì lý do gì nó là một thứ kinh khủng tới vậy. Đây sẽ chính là bước đầu tiên để mình tự tay xây dựng nên cái tương lai mà suốt cả cuộc đời mình mơ ước và vật vã.

Thời gian còn lại chỉ còn tính bằng ngày, và một lần nữa, mình muốn nói lời cảm ơn.
Cảm ơn tất cả những người bạn đã ở bên cạnh mình, ủng hộ mình suốt từ khi các bạn biết mình cho tới nay: Hiệp, Khánh Linh, tta…

Cảm ơn tất cả những người bạn đã ở bên cạnh mình suốt thời gian vừa rồi, những người đã thân từ trước, lẫn những người “bỗng dưng thành thân”, tớ đã có những thời gian tuyệt vời cùng với mọi người trước khi đi xa: Mai Anh, Kawako, Lan Thu, Minh Ngọc, Nế…

Cảm ơn tất cả mọi người ở IP đã trở thành một gia đình lớn thứ 2 cực kỳ quan trọng của cuộc đời mình, đã giúp mình có một niềm tin lớn lao hơn, vững chắc hơn vào con đường mà mình đã chọn: Mai, Kite, anh Kiên, Ndoll, Ly Sei, Suya, Cương, Hạnh, anh Huy, Đức máu, Ngọc Oscar, Black,….

Cảm ơn tất cả các bạn bè trên facebook đã yêu quý và ủng hộ mình trong mọi việc, từ vẽ cho tới review phim hay những tâm sự củ chuối tuổi teen….

Cảm ơn anh em ĐHXD, 52KD3, mặc dù không thân thiết, ko nhiệt tình với lớp, nhưng đối với mình, những lời động viên, hỏi thăm dù chỉ thỉnh thoảng của mọi người về sự thay đổi lớn này của cuộc đời rất có ý nghĩa đối với mình.

Cảm ơn ấy vì gần 6 năm qua đã ở bên tớ. Cảm ơn vì tất cả những điều tuyệt vời bọn mình đã dành cho nhau. Cảm ơn vì đã cho tớ biết yêu, biết trân trọng, biết đau khổ. Cảm ơn vì đã giúp tớ vượt qua chính bản thân mình để đạt được những điều bản thân tớ ko thể nghĩ tới. Cảm ơn vì đã luôn ở đó ủng hộ tớ, động viên tớ, và quan trọng nhất là yêu tớ trong mọi hoàn cảnh, đối mặt với những khó khăn của cuộc sống. Và tớ xin lỗi, vì tớ không thể là một người bao dung hơn.

Cảm ơn em vì đã ở bên cạnh, làm bạn với anh trong cái lúc cuộc đời anh trở nên lộn xộn tới vậy. Cảm ơn em đã là người bạn của anh, dù chỉ trong thời gian ngắn và phải kết thúc hơi cay đắng một chút, nhưng đó là những thời gian tuyệt vời của cuộc đời anh mà anh sẽ ghi nhớ mãi mãi.

Cảm ơn em, vì đã cho anh được gặp em. Đối với anh những lúc ở bên em mọi thứ đều trở nên rõ ràng, sáng sủa hơn rất nhiều giữa cái lúc cuộc đời anh đang tan nát như thế này. Cảm ơn em vì đã nhận những gì anh có thể tặng. Cảm ơn em vì đã để anh yêu. Anh sẽ trân trọng suốt đời những điều tuyệt đẹp của bọn mình, cho dù sau này có thế nào đi nữa. Anh xin lỗi, vì đã yêu em không đúng lúc.

Cảm ơn mọi người vì đã đọc cái đống sến sủa vừa xong.

http://www.youtube.com/watch?v=KE4I_W3jLuI

Đang nghe bài này và cảm thấy muốn khóc hộc cả máu

Đây là bản gốc chưa edit của bài review mà tớ viết cho kenh14 tại đây –> http://kenh14.vn/c8/2012010801095480/my-week-with-marilyn-xau-chua-chac-da-chan.chn

————————————————–

My Week with Marilyn là một trong số những bộ phim nhận được rất nhiều sự kỳ vọng từ giới chuyên môn và ở các giải thưởng điện ảnh danh giá. Không chỉ gắn liền với 1 trong số những nhân vật đình đám nhất lịch sử Hollywood, My Week with Marilyn còn tập hợp 1 dàn diễn viên gốc Anh với diễn xuất hạng nhất và một kịch bản thú vị. Và đó không phải là những điều duy nhất có giá trị trong bộ phim thuộc series Megastar Pick vào dịp đầu năm này.

View full article »

Tuy còn nhiều điểm trừ không đáng có, “The Darkest Hour” vẫn tạo nên được dấu ấn khác biệt trong hằng hà sa số phim về ngày tận thế.

Đối với các nhà làm phim Hollywood, dường như câu hỏi “Sau ngày tận thế sẽ là gì?” vẫn là một nỗi trăn trở chưa có lời giải. Lần này, viễn cảnh điêu tàn ấy lại được vẽ nên trong The Darkest Hour với một tiền đề và bối cảnh khá mới lạ, độc đáo, dưới bàn tay của đạo diễn Chris Gorak. Tuy nhiên cũng như In Time, một ý tưởng hay nếu không được khai thác tốt cũng khó trở thành kiệt tác để đời.
Câu chuyện thảm họa được đặt vào bối cảnh thủ đô Matxcơva nước Nga, nơi một nhóm thanh niên người Mỹ với những hoàn cảnh khác nhau tình cờ chạm trán. Tuy nhiên, cuộc hội ngộ giữa Sean (Emile Hirsch), Ben (Max Minghella), Natalie (Olivia Thirlby) và Anne (Rachael Taylor) đã bị phá hỏng bởi cuộc tấn công khủng khiếp từ ngoài hành tinh. Những kẻ xâm lăng nhờ khả năng tàng hình đã nhanh chóng hủy diệt gần hết dân số thành phố. May mắn thay, do ẩn nấp trong tầng hầm một quán rượu mà nhóm bạn thoát nạn. Đơn độc giữa vòng vây của kẻ thù vừa nguy hiểm vừa bí ẩn, họ phải tìm ra lối thoát cho bản thân giữa nơi đất khách quê người.

2011

2011 là một năm tồi tệ đối với mình. Giờ nhớ lại, một số achievement duy nhất mà mình thấy đáng quan tâm của năm vừa rồi là quyển artbook, đăng ký học thành công ở Academy of Art University, và cuối cùng là hoàn thành Gia Đình Bé Nam.

 

Từ đầu năm đến cuối năm, 2 lần liên tiếp cuộc sống của mình bị đảo lộn, bị xáo trộn, kéo theo hàng loạt những cảm xúc không còn ổn định một chút nào. Tất cả như bị lật ngược hết cả lên, khiến cuộc sống của mình như trong cơn mê, với đầy ắp những thứ lộn xộn, lổn nhổn cuồn cuộn xâm chiếm khắp trí não. Thỉnh thoảng kinh dị hơn, mình còn chẳng biết đâu là mơ đâu là thật nữa. Con người mình theo đó cũng thay đổi một cách tán loạn.

 

Có những điều tích cực khiến mình thích thú. Có những điều cũng tích cực nhưng mình ko thể hiểu nổi và ko thể cảm thấy thích thú. Những điều ko thích thì có lẽ ko cần phải bàn đến cho mệt. Nhưng một trong số những thay đổi tích cực ấy chính là mình đã bớt bảo thủ đi, đặc biệt là trong nét vẽ, phong cách của mình. Và mình rất lấy làm vui sướng vì điều đó.

 

Tại sao mình lại bảo rằng cuộc sống của mình bị rối tung lên vậy. Bởi vì trước đó, cuộc sống của mình quá hoàn hảo. Hoàn hảo đến độ mà mình biết nhiều người nhìn vào thấy ghen tị. Hoàn hảo đến mức cho tới giờ mình vẫn chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mình đã làm gì sai để phải chịu những điều như thế. Hoàn hảo đến mức mình chẳng dám nghĩ là những điều như thế lại có ngày xảy ra với mình. Và rồi tất cả như thế này đây. Ngay cả việc quyết định bỏ học ở trường để đi Mỹ cũng là 1 trong số những hệ quả của những xáo trộn này.

 

Và rồi những ngày cuối tháng 10 vừa rồi mình đã phải dứt khoát, tự giải thoát cho bản thân, một lần nữa chấp nhận để cho cuộc sống lại tiếp tục lộn phèo lên thêm 1 lần nữa. Nhưng hình như lần này mình đã bản lĩnh hơn. Mình ko còn vật vã khổ sở, đau đớn quằn quại như lần trước nữa. Tất cả những cảm xúc còn lại khi thỉnh thoảng nghĩ đến có lẽ chỉ có là tức giận, uất hận, căm phẫn. Còn đâu, nếu như gạt bớt đi được, thì khi nhìn lại, mình chẳng còn cảm thấy gì. Tất cả chỉ còn trống rỗng như vậy thôi.

 

Xong rồi mình trở nên lố lăng và lộn xộn. Mình làm những thứ mình chẳng bao giờ làm. Mình nói những điều mình không bao giờ nói. Mình tiếp nhận những cái mà mình vốn bảo thủ và ghét bỏ. Cả tích cực lẫn tiêu cực. Mình muốn tung hê hết tất cả lên trong cái sự hoảng loạn vì cuộc sống vừa đảo lộn thêm lần nữa. Mình trở nên vô công rồi nghề, ăn hại đái khai, không được một cái tích sự gì. Chỉ có đi làm phiền người khác trong cái giai đoạn cuối năm bận bịu này.

 

Nhưng mà rồi giữa cái lúc mà cuộc sống nó chằng chịt trước mắt mình lên như thế, mình đã gặp 1 người. Một người mà mình cho là đã thắp sáng, sưởi ấm nốt những ngày cuối cùng của năm 2011 của mình. Một người mà mỗi khi gặp lại là 1 lần mình quên hết những điều rắc rối mà mình tự thêu dệt nên kia. Như một ánh nắng hiếm hoi xua tan hết những cái lạnh lẽo, tối tăm trong đầu óc mình, dọn dẹp, rửa sạch hết tất cả. Một người không thể tuyệt vời hơn được nữa. Cảm xúc như thế này, mình chưa từng cảm thấy với bất cứ ai trước kia, và mình chẳng bao giờ nghĩ mình có thể có bao giờ cảm thấy một cảm xúc như thế này.

 

Mình muốn cảm ơn người đó rất nhiều. Thật ra cũng chẳng biết cảm ơn vì cái gì. Có lẽ cảm ơn ngay cho lần đầu tiên gặp nhau đi. Vì một chuyến ăn kem, và đạp xe buổi tối. Vì chính từ ngày hôm đấy mình đã lại thay đổi tiếp 1 lần nữa. Và mình nhận ra là mình dũng cảm đến thế nào, liều lĩnh bất cần đời ra sao trong việc này. Cảm thấy thời gian trôi qua khắc nghiệt đến cái độ nào.

 

Cũng có bạn bè bảo mình đừng nên quá vội vã, đừng nên thể hiện quá mức. Mình hiểu điều đó chứ, mình biết mình nên làm gì và không nên làm gì trong giai đoạn này. Nhưng như mình đã nói rồi đấy. Sư tử có thể mạnh mẽ và kiểm soát mọi thứ trong cuộc đời mình, trừ tình cảm ra. Và vì mình chẳng còn bao nhiêu thời gian còn lại nữa. Mình đang hết thời gian. Nếu không phải bây giờ, thì sẽ là không bao giờ. Và mình sẽ hối hận rất nhiều, nếu có những điều mình ko làm, ko nói từ bây giờ.

 

Sắp sang năm mới rồi, lại bắt mọi người đọc những thứ sến bựa lê thê của cái con người mới của mình. Rất xin lỗi.Chúc tất cả mọi người một ngày cuối năm ấm cúng bên bạn bè, người thân, người yêu, và đón chào một năm mới nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc, nhiều thành công hơn. Và cảm ơn tất cả mọi người đã ở bên cạnh mình suốt năm vừa rồi. Rất nhiều.

Trước tiên, mình muốn nói lý do mà mình phải đăng cái này lên blog cá nhân.

Đầu tiên, mình là một người hâm mộ điện ảnh.

Thứ 2, mình là một con nghiện, một tín đồ của phim hoạt hình.

Và cái mình phải nghe suốt bao nhiêu năm qua từ phía khán giả mỗi lần có một bộ phim hoạt hình Việt Nam, dù là phi lợi nhuận hay lợi nhuận, được tung ra, toàn là những điều như sau:

“Có cố gắng, có nỗ lực, đáng ghi nhận, bước tiến, cột mốc, phim VN thế là được rồi, là khá quá rồi, sự phát triển, sự đi lên……”

Trước đây, khi hiểu biết còn nông cạn, mình cũng đã từng có những suy nghĩ tương tự như vậy khi xem phim HHVN. Nhưng kể từ khi mạng internet trở nên phổ biến, và mình được tiếp cận với kiến thức rộng lớn từ nhiều nguồn, từ quốc tế, mình đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ.

Những suy nghĩ của mình thay đổi ra sao, cụ thể trong trường hợp của Cô Bé Bán Diêm (CBBD), mình đã thể hiện trong 1 số comment khá dài mà mình dùng để tranh luận trong facebook của Phim Việt Nam mà mình sẽ trích đăng lại sau đây. (mình sẽ ko gõ lại thành bài lẻ hoàn chỉnh nữa, vì những gì cần nói mình đã nói đủ trong các comment này, gõ lại rất mất thời gian, mong mọi người thông cảm)

https://www.facebook.com/khatvongthanglong2010/posts/223086021099816

View full article »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 144 other followers